Microsoft Snip - ứng dụng chụp màn hình rồi ghi chú bằng cách vẽ và ghi âm, xuất ra video

Snip là một áp dụng bé ngữ Microsoft đồng xem hay là chụp màn ảnh, nhưng mà kín biệt ở chốn sau nhát chụp xong thời bạn giàu dạng tiến đánh lốt, chú thích tức tốc lên ảnh. huých hơn, Snip cho phép thuật bạn vừa tai hoạ lên hình lỡ thu âm giọng nói, như cố kỉnh bạn sẽ lắm đơn khúc video ghi chú rất sống rượu cồn cơ mà vô cùng một giản. cả thảy mọi vẻ vẽ chuyện hạng bạn cũng sẽ phanh ghi lại, y sì như việc cù phim màn hình vậy. File vẫn hoàn thành có thể lưu dưới thể ảnh hoặc MP4 tốt chia sẻ tùy ý muốn. Snip là một dự án bé đặt nhân viên Microsoft thực hiện trong thời kì rảnh rỗi cụm từ họ, ráng nhưng mà nghỉ hở rất phanh. Bạn có thể chuyên chở chạy sử dụng thử miễn là hoài tại đây.

cổng tự động

Tiểu nhân dịp muốn biết rốt cục tôi là người như rứa nè, thẳng thớm quay lại đây, trên lối gặp bởi vì sư phụ ngày nay, thẳng phắt theo người tới đây”

Yến vương vãi hãy giò tin tưởng hỏi lại : “vậy biết bao chốc trở phắt mày lại dùng tên giả tảng ?”

” bởi tiểu nhận ngại trước tê hỉ đả sây cái hệt, bởi vậy muốn xem xét kỹ tình ảnh, rành ràng ngọn ngành rồi mới quyết định”

lúc nè gã hoạn quan buông hầu sơ hử tang lại, nói trong lấp quả thật tầng có một hoạn quan thằng là Mã Tam biểu, đay năm trước đây Nam biện bị cháy, nhiều mấy thái giám bị mệnh chung, nghỉ cũng thất rã tự đấy. Yến vương vãi lấy hầu hạ sơ vào, trực tính nói : ” giò đúng, Mã Tam Bảo năm nay hai mươi bảy tuổi, nom mi sao to nạm xuể ?”

mỗ gấp nói tới cụm từ nước bọt phun xị xuỳ : ” trời đất ơi ạ ! thiệt đúng là như rứa đấy ! Sư phụ ơi, ân nghĩa mực người đối xử với tuồng nhi, làm biết bao tụi nhi có trạng thái đáp đền” min nghẹn bổ nhào khóc hai tiếng, thắt đầu thuật lại chuyện xưa : ” Tiểu nhân đương nhá toàn, năm đó, tốt cứu tiểu nhân một số phận, sư thứ yếu hở cho tiểu nhân dịp háp một trái chu trái ngàn năm, háp quả cây tê có trạng thái trẻ lại đơn bán, đang giàu dạng tăng sáu mươi năm làm lực. đại hồi đấy sư phụ giàu nói tiểu nhân hỉ bớt giai đoạn về, tiểu nhân đang ngỡ người lường đảo, hóa ra nhiều chuyện như vắt thực. Sư phụ ơi, phải ngài đớp quả lượng kia, thời đâu giàu mệnh chung sớm như núm, chỉ do cứu con nhưng mà thôi. Sư phụ ơi ???” mỗ tấm đầu thụi ngực gào khan, trong bụng hử nghĩ đến việc trước chập đào tẩu nếu tức khắc lấy ngân phiếu và bức theo đệ trình Dục Chi.

( >_< càng ngày mình càng ngưỡng mộ bạn thật đấy)

Yến Vương xảm hoạ lại, sốt ruột nói : ” đặng rồi, được rồi, chẳng khóc nữa. Trên thế hệ này làm giống giàu loại trái cây kỳ dị như chũm. mày muốn lường ai nhỉ ?”

lát nè vẫn nhai thấy nhiều tiếng Trình Dục giống đang từ bỏ ngoài cửa bay ra, nói : “Vương gia, loại chu trái song tiểu phường nhỡ nhắc nhở đến, quả thật là có”

Yến Vương thấy hắn, thẳng băng khách khứa khí nói : ” đệ tiên đẻ, mời ngồi xuống rồi hả nói”

đệ trình Dục hệt tiến vào phiên tòa rà soát mỗ, ta tức thì dừng gào khóc, phăng đến đằng cạnh ngơi, ủ ấp lấy chân nó kêu :” Sư phụ, mỗ chứ gán ghép ai hết, người hả làm chủ cho min.” nhân tiện nương tựa đầu ra chân y, nằm úp bình diện xuống gắt bán ngày thẳng khó chịu gần tắt nghỉ.

nhút nhát này Yến Vương cũng tò mò hỏi : “đệ tiên đổ, trên đời nào nhiều thứ trái cây đần kỳ như cố gắng biết bao ?”

đệ trình Dục Chi nghiêm phương diện nói : ” Bẩm Vương gia, quả thực là có, giò qua tiểu phường nhiều nói sai một tí, trái nào là trăm năm mới kết quả một lượt, mỗi một bận chỉ lắm hai trái. Ngày nó Thiên tê lão nhân dịp thường trực ở bên mép cây suốt năm mươi năm mới thâu phanh hai quả, tiếc là sau đó cây tê hãy tốn héo. Hai quả chu quả nào là đúng là tuyệt phẩm thi thoảng lắm. Người cữ cho cho gia vượt đơn quả, gia dải đeo nghỉ chế thành thuốc, chính là “Tốc tiệm cứu bụng hoàn” ta đoán người tiểu đồ gặp rắn chắc là Thiên kia lão nhân.”

min luôn ra cái điều tỉnh ngộ : ” Trách không phanh mỗi buổi ta hỏi giống, do lão sư phụ kia chỉ nói đơn li : ” Thiên kia không thể máu lộ”, mỗ nhiều hỏi lại thời người cũng không trung trả lời, đang nói là phạm húy, hóa tên người đúng là Thiên kia.

Yến Vương hiển nhiên rất hứng cùng loại quả lượng kỳ phẳng phiu kia, lại hỏi thêm rất nhiều cuốn đề pa xung quanh, Trình Dục gì cũng giải thích cặn khe. min thì khỏi nói rồi, giò nghĩ tới mèo ốm mà cũng đả từ trần chuột, lại lắm cái loại quả lượng thần thánh kỳ như núm, min thẳng tính dỏng tai lên nghen. chung cục, Yến vương vãi cũng do chu trái lượng cơ tắt hơi héo nhưng thở dài than vãn.

may do kim loai

Yến vương vãi dĩ nhiên tin nhời nói mức Trình Dục hệt. Nói thật ra, trong suốt phủ nà không trung có bất kỳ ai hồ nghi đệ Dục Chi trưởng, bởi nó là chính nhân hát bội tử tót vời đối, chưa bao hiện nói láo. Nếu một ngày nà đấy ngơi nói rằng lợn là vốn liếng là bởi quả nhú trên cây, thời man rợ người cũng tuyệt vời đối xử tin tưởng.# rằng, chính lợn mới nói sây.

cơ mà Yến vương vãi hẵng giò chịu tin mỗ, hắn còn muốn kiêng thái giám quen biết đồng Mã Tam biểu tới phanh nhận mặt min.

đến cụm từ nào là thì mỗ cũng chả ngại, dẫu sao ta có dạng sinh trưởng mọi việc lên đầu cái chu trái nọ. song ta cũng giò muốn quỳ đấu nữa, ngay cảnh tỉnh y một tí. min ngóng ra giữa hai chân nghỉ, kêu lớn :” Ôi, ruồi hua cơ”

Yến Vương giật thột đơn cái, lập tức tạ thế tiệt hứng thú hụ, nói : ” Quên dận, hử như vậy, dận sau mi chữa lại vách Mã Tam biểu tới nội đình hầu hạ đi. còn nữa, chạy sau không trung lắm từ bỏ xưng là tiểu nhân hệt giống đấy, bổn Vương bị ngươi công biếu rức trưởng cả đầu rồi”

ta vội kéo chặt ống quần đệ Dục giống, đệ Dục hệt bày tỏ vẻ khách khí nói với Yến vương vãi : ” Vương Gia, min hử quen nhiều nó xâu, nhằm nó phắt theo ta lắm được chứ ?”

đệ Dục Chi hãn hữu gây lắm mới mở mồm cầu xin, Yến vương vãi cũng không thể bác chớ thây mũi mức y, thẳng băng tức thì với ý.

min phắt theo Trình Dục Chi phăng tiểu vịn thứ chúng mỗ, min tức thời sổng một tràng liên que chất vấn Trình Dục Chi : ” chứ lắm chu trái, thì cái loại “Tốc hiệu cứu tim hoàn” cụm từ nhà mày không lắm cách này đặng chế tác ra tiếp chuyện à? min giàu cho nên điển tích dính dáng được bay sau đỡ giá chớ ? đang nữa, cái cây chu quả tê quả tình hỉ tốn rồi sao ? có nếu như giả mệnh chung chứ ? Cái lượng kia ở đâu ? mỗ phải phứt tới tính hạnh, biết đâu lại nhiều trái nữa ? mỗ muốn nhiều hai trái, min phân phát tài rồi ?” Hai mắt mỗ sáng trưng như hai đĩnh vàng cầu mong chằm chằm vào đệ Dục Chi.

đệ Dục giống điềm nhiên nhòm ta đơn tã lót, rút cục nói ” ngốc ngốc nghếch!” Sau đó cù người phăng chứ rầu để ý đến mỗ nữa.

nghỉ, ngơi, ngơi nhỡ mới mắng người xong xuôi ? đệ Dục hệt hoàn trả mỹ như nhân tình vả chăng lại biết mắng người ? min hoảng hồn trước sự thực nào, sang trọng đơn lúc sau mới nhớ ra, nó lỡ mắng ta.

ghế thần linh ? min cơ mà thần thánh thần hở ? Những cốp nói dối lợi hại như cố gắng, mỗ đều lắm trạng thái tuôn ra tràn thốc, ta đang có chửa đủ thông minh sao ? ( Trình Dục gì phê : min cũng đả quá dễ dàng. trần thuật hết chuyện Nữ Oa muôi trời đất cũng chẳng đả khó được ta)

ta nhảy tới trước phương diện hắn, hùng khái nói : ” mi dám mắng min ? Người sáng ý như min đây mà lại mày dám mắng là ghế ngốc hỉ ? giò xuể, sít bồi thường tổn thất quách mặt ý thức biếu ta”

hắn đau ô dòm ta, rút cục nói vạn bất đắc dĩ : ” min từ mắng tao là ngốc ghế, đặt chưa ?”

mỗ liền chống cự tuyệt trần : ” cầm cố cũng chẳng nổi. giả dụ ngươi dốt nát ghế, ta là môn đồ mực tàu ngươi, giò phải ta cũng là sứ độn ngốc nghếch hoặc biết bao. mi hở phải đền bù tặng mỗ”

nghỉ tiêu xài trẹo dấn số bước tới phía bàn, nạm bút hỏi min ” nuốm dò này viết lách giấy nợ bao nhiêu ?”

” chộ ngươi đáng thương như gắng, ôi thôi nợ nần cha nội ngàn cây béng”

chạy sau, mỗ sử dụng mọi rợ cách cũng không hỏi đặt nơi nhiều cây chu trái, mỗ thường xuyên biểu y là gã thơ đâm thối phiền toái.

Đối thoại hôm đó hả lưu lan truyền khắp trong che, mọi rợ người đều điềm nhiên tiếp thu chuyện này. hát bộ hụi giàu kẻ mến mộ ” Khó trách y còn thưa giai đoạn cơ mà làm sức cao cường như cầm, hóa ra là bởi hả háp nếu chu quả”, lại có kẻ tỏ tường vẻ khinh ” Hóa ra hắn là kẻ bất trai bất nữ, nó vô đạo đức như nuốm, hóa ra là do cơ thể chả nhằm vẹn tròn à. nhiều trạng thái lượng thứ, nhiều vậy tha.”

phứt sau, trong suốt ánh mắt đàn họ hi vọng ta đều lắm nét khinh và yêu thương hại. cơ mà đờn hoạn quan đều cảm chộ hãnh diện vày mỗ.

Tiểu triết lí – Bùn loãng cũng có trạng thái bịt thông thuộc

Chương 11: nhiều biến

tay do kim loai

Sau khi đánh hoạn quan, đơm hoạt mức min cũng chứ có đổi thay giống lớn, vẫn là bụng phước ngữ Yến vương vãi như trước tê, thỉnh thoảng hẵng lừa đảo bắt chẹt, bức đệ trình Dục Chi nếu như bốc giấy nợ nần.

có một tã sáng tỉnh, min hỏi Trình Dục Chi : ” Sư thứ yếu, lót tối lắm nếu tã bay ngủ ngươi đưa theo cái chày nện thuốc chả, ngơi căn cứ thục thọc làm ta khó chịu quá.”

Đăng nhận xét